CHƯƠNG 11
NHỮNG KẺ TỤT HẬU
Ngỗng hoang thường di cư vào mùa thu và mùa xuân. Nhưng thời điểm lên đường hoàn toàn phụ thuộc vào từng đàn. Có những đàn bay đi từ sớm, số khác lại tụt lại phía sau. Và chính một đàn tụt hậu như vậy đã thu hút sự chú ý của cô rô-bốt.
Quàng! Quàng! Quàng! Tiếng ngỗng vang lên trước khi chúng lộ diện. Tiếng kêu vang vọng khắp trang trại, rồi đàn ngỗng hiện ra phía trên cánh đồng, bay theo đội hình chữ V lảo đảo. Chúng lướt qua đồng cỏ rồi đáp tõm xuống ao.
Chẳng con nào tỏ ra lo ngại khi Roz tiến lại gần. Chúng đã thấy những sinh vật tương tự ở các trang trại khác và biết chẳng có gì đáng sợ. Nhưng chúng sắp nhận ra cô rô-bốt này rất khác biệt.
“Chào các bạn ngỗng,” Roz nói. “Chào mừng tới Trang trại Đỉnh Đồi!” Đàn ngỗng khựng lại. Chúng nhìn Roz với đôi mắt nghi ngại. Rồi con ngỗng lớn nhất chậm rãi bơi đến.
“Tôi đã gặp nhiều quái vật như cô,” nó nói, “nhưng chưa thấy con nào biết nói cả!”
“Tôi không phải quái vật. Tôi là rô-bốt. Tên tôi là Roz.” Con ngỗng gãi đầu. “Ồ, rất vui được gặp cô, Roz rô-bốt,” cuối cùng nó lên tiếng. “Tôi là Wingtip, còn đây là đàn của tôi.”
Roz vẫy tay thân thiện. Chẳng mấy chốc, cả đàn đã vây quanh, tò mò về nhân vật kỳ lạ này. Đàn ngỗng sững sờ khi biết Roz có một đứa con trai là ngỗng. Chúng hỏi đủ thứ về Brightbill, về cuộc sống cũ trên đảo và cuộc đời mới nơi trang trại. Rồi Roz hỏi chúng một câu.
“Các bạn có nghĩ đàn của Brightbill sẽ di cư qua lối này không?”
“Khó lắm,” Wingtip đáp. “Có vẻ đàn của cậu ấy đi theo đường bay phía đông. Họ sẽ không bao giờ dạt sang phía tây xa thế này.” Cô rô-bốt chùng xuống vì thất vọng. “Tuy nhiên, loài ngỗng luôn đầy bất ngờ,” Wingtip bồi thêm. “Tôi hứa với cô điều này, Roz: nếu gặp Brightbill, chúng tôi sẽ chỉ đường cho cậu ấy tìm về phía cô.”
Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng bởi tiếng cười và tiếng sủa. Lũ trẻ đang dẫn chó đi dạo. Roz không thể để bị bắt gặp đang tán gẫu với ngỗng, cô thì thầm lời tạm biệt rồi quay lại làm việc. Khi cô nhìn xuống ao vào cuối ngày, đàn ngỗng đã bay đi mất.
Comments
No comments yet.