CHƯƠNG 68
NHÀ GA
Tại rìa thị trấn, nơi những ngôi nhà kết thúc và vùng nông thôn bắt đầu, có một nhà ga tàu hỏa nhỏ. Hai sân ga nằm ở hai bên đường ray. Con người và robot đang đứng xung quanh, chờ đợi chuyến tàu tiếp theo đến. Không ai chú ý đến cô robot của chúng ta khi cô bình tĩnh nện bước đi qua. Khi Roz đã khuất hẳn tầm mắt một cách an toàn, cô lẻn vào trong rừng nơi Brightbill đang ẩn nấp.
Chú ngỗng vừa mở miệng định nói thì tiếng chuông nhà ga bắt đầu vang lên. Một đoàn tàu chở khách đang lao nhanh trên đường ray. Một tiếng còi vang lên, đoàn tàu nhẹ nhàng hãm phanh, và một phút sau nó dừng lại một cách êm ái tại nhà ga.
Hành khách ùa ra khỏi các toa tàu trong khi những người khác bước lên. Chín toa đầu tiên được dành riêng cho con người và có cửa sổ rộng cùng ghế ngồi thoải mái. Những robot duy nhất được phép vào những toa đó là robot phục vụ, những người mang đồ ăn và thức uống cho các hành khách là con người. Tất cả các robot khác đều bị giới hạn trong toa tàu không có cửa sổ ở cuối đoàn tàu.
“Nó đi đâu vậy mẹ?” Brightbill thì thầm khi chú hé nhìn ra từ bụi rậm.
“Biển báo nói rằng đây là chuyến tàu tốc hành đi đến thành phố,” Roz thì thầm đáp lại.
Chú ngỗng quay sang mẹ mình. “Chúng ta phải đi qua thành phố để về nhà. Chuyến tàu này có thể giúp chúng ta tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Chúng ta nên nhảy lên thôi!”
Cô robot quay sang con trai mình. “Mẹ không nghĩ đó là một ý kiến hay. Việc này quá rủi ro.”
“Mẹ ơi, con đã thấy mẹ đi bộ xuyên qua thị trấn mà thậm chí không ai nhận ra mẹ cả. Chúng ta sẽ ổn thôi mà! Hãy đi theo những con robot kia vào toa cuối cùng, con sẽ tìm một chỗ ẩn nấp, và chúng ta sẽ có mặt ở thành phố trước khi mẹ kịp nhận ra điều đó!”
Roz có những câu hỏi. “Thành phố lớn đến mức nào? Con có biết phải đi đâu không? Nếu chúng ta bị lạc thì sao?”
“Thoải mái đi mẹ. Bạn chim bồ câu của con, Graybeak, sống ở đó. Cô ấy sẽ rất hạnh phúc khi được giúp đỡ chúng ta.”
Một giọng nói vang lên từ loa phóng thanh, và một vài hành khách cuối cùng vội vã đi dọc theo sân ga.
“Con sẽ đi kiểm tra xem sao!” Brightbill nói. Với một loạt những nhịp vỗ cánh nhanh chóng, chú bay ra từ bụi rậm và đậu lên nóc toa tàu cuối cùng. Chú ngỗng hạ thấp chiếc cổ dài của mình và nhìn qua cánh cửa đang mở. Sau đó chú nhìn lại và vẫy tay ra hiệu cho mẹ mình đi cùng. Một tiếng còi vang lên và Brightbill vẫy tay nhanh hơn. Roz hầu như không còn lựa chọn nào khác, vì vậy cô lẻn ra khỏi những tán cây và nện bước lên sân ga.
“Trong này nè mẹ!” Brightbill chỉ xuống lối đi bên dưới chú.
Mọi thứ về tình huống này đều khiến cô robot của chúng ta lo lắng. Bản Năng Sinh Tồn của cô đang nhói lên. Roz ngước nhìn con trai mình trên nóc tàu. Và rồi cô bước qua cánh cửa tàu. Nhưng trước khi Brightbill kịp bay vào theo sau cô, cánh cửa đã trượt đóng lại và đoàn tàu bắt đầu chuyển động.
Comments
No comments yet.