CHƯƠNG 17
CHIM CHÓC
Trang trại Đỉnh Đồi là mái nhà của bao loài chim. Chim én sà thấp trên thảm cỏ, lùng sục côn trùng. Quạ rền rĩ ngoài đồng như đám chuyên phá bĩnh. Đêm xuống, cú mèo lướt trên vùng thôn dã, lặng lẽ kiếm tìm những bữa mồi lông lá bé xíu. Cô rô-bốt kẹt lại trang trại, nhưng chim chóc thì tự do bay đến bất cứ nơi đâu chúng muốn. Lũ chim thật may mắn.
Một ngày nọ, Roz đứng trên đồng cỏ, say sưa ngắm một con diều hâu chao lượn giữa tầng không, trong khi đàn bò gặm cỏ quanh cô. Bước chân chậm chạp của chúng nghiến lên cỏ, hàm răng nhai đều đều, đuôi quất nhẹ đuổi ruồi. Suốt lúc đó, Roz chỉ đứng im, ngước nhìn con diều hâu.
Rồi giọng Lily khẽ vang lên: “Cô đang nghĩ gì vậy, Roz?” Cô rô-bốt quay sang bê con: “Tôi đang nghĩ về Brightbill. Mới đây thôi, tôi còn ngắm con trai mình sải cánh trên bầu trời. Cứ ngỡ như chuyện của một kiếp khác.”
“Cô hẳn phải ghét cuộc sống này lắm,” Annabelle nói. “Tôi chẳng trách cô được. Nghề nông nhìn cực nhọc quá.”
“Thật ra, tôi thích làm nông,” Roz đáp. “Chẳng hiểu sao, tôi thấy thật đúng đắn khi dành hàng giờ làm việc với máy móc, công cụ, mùa màng và muôn thú. Nhưng tôi vẫn nhớ cuộc sống cũ trên đảo.”
Tess đang đầy một miệng hoa bồ công anh nhưng vẫn không ngừng nói: “Có lẽ cô nên xem trang trại này là nhà. Hòn đảo ấy xa lắm. Khả năng quay lại chắc là rất thấp.”
“Đừng nói thế!” Lily kêu lên. “Roz nhất định phải về nhà! Cô ấy cần ở bên Brightbill và bạn bè!”
“Tess nói đúng,” Roz nói. “Có thể tôi sẽ không bao giờ về được nhà. Nếu tôi là chim, như con trai mình, tôi có thể tự bay về bất cứ lúc nào. Nhưng tôi chỉ là rô-bốt.”
Sau đó không ai nói gì thêm. Đàn bò lại cúi xuống gặm cỏ, còn Roz tiếp tục ngắm diều hâu. Ánh mắt cô dõi theo cánh chim chao lượn, tự do bay đến bất cứ nơi đâu nó muốn.
Comments
No comments yet.