CHƯƠNG 39
NHỮNG ĐỒNG MINH
Jaya và Jad sẵn lòng làm bất cứ điều gì để mẹ mình có thể trở lại. Vì vậy, chúng hiểu Brightbill và Roz hẳn đã hạnh phúc đến nhường nào trong khoảnh khắc ấy. Nhưng chúng cũng hiểu rằng khoảnh khắc hạnh phúc này không thể kéo dài mãi mãi. Brightbill không thể sống ở trang trại, và Roz cũng không thể sống đúng với bản ngã thực sự của mình khi ở gần cha chúng. Cuộc sống dường như quá đỗi bất công.
Lũ trẻ biết điều gì cần phải xảy ra.
“Roz, cô cần phải về nhà,” Jaya nói.
“Cô cần phải ở bên gia đình và bạn bè nơi hòn đảo quê hương,” Jad tiếp lời.
“Cô ước gì mình có thể về nhà, nhưng cha các em sẽ không bao giờ cho phép điều đó,” Roz đáp.
“Cứ trốn đi cô!” cô bé nói. “Cháu đã từng bỏ trốn một lần rồi—dễ lắm! Nhưng sau đó cháu bắt đầu thấy đói, nên cháu đã về nhà và tự làm cho mình một ổ bánh mì kẹp.”
“Bỏ trốn có thể dễ dàng với em, nhưng với cô thì không,” Roz nói. “Cha các em có thể theo dõi mọi hành tung của cô. Nếu ông ấy thấy cô tìm cách trốn thoát, ông ấy sẽ nghĩ cô bị lỗi, và ông ấy sẽ gửi cô đi để tiêu hủy.”
Một câu hỏi khó xử hiện ra trong tâm trí Jaya. “Roz, đừng hiểu lầm ý cháu nhé,” cô bé bắt đầu, “nhưng liệu có khả năng là cô thực sự bị lỗi không?”
“Đừng nói thế, Jaya!” em trai cô bé kêu lên.
“Không sao đâu,” cô rô-bốt nói. “Cô cũng đã tự hỏi mình câu hỏi đó. Cô không cảm thấy mình bị lỗi. Cô cảm thấy… khác biệt. Liệu khác biệt có đồng nghĩa với bị lỗi không?”
“Cháu không nghĩ vậy,” Jaya nói. “Nếu không thì tất cả chúng ta đều có chút lỗi rồi.”
“Cô đã cứu mạng cháu, và giờ cháu sẽ cứu mạng cô,” Jad nói với ánh mắt đầy quyết tâm. “Cháu biết cô chỉ có thể truy cập các thông tin về nông nghiệp thôi, Roz. Vì vậy, hãy để bọn cháu lo phần nghiên cứu. Chắc chắn phải có cách để cô trốn thoát an toàn. Nhưng bọn cháu sẽ cần thời gian để tính toán một kế hoạch.”
Cô rô-bốt trao đổi vài từ ngữ loài vật với con trai mình. Và rồi cô nói với lũ trẻ: “Brightbill sớm muộn cũng phải dẫn đàn quay trở lại nơi trú đông. Tuy nhiên, nó có thể quay lại đây vào mùa xuân.”
Cậu bé chậm rãi gật đầu. “Đến lúc đó bọn cháu sẽ giúp cô chuẩn bị sẵn sàng.”
Cô bé vẻ lo lắng. “Roz, ngay cả khi cô trốn thoát khỏi trang trại an toàn, làm sao cô có thể đi suốt quãng đường dài để về lại hòn đảo của mình?”
“Hãy cứ để việc đó cho Brightbill và cô,” cô rô-bốt nói. “Cùng nhau, mẹ con cô sẽ tìm thấy đường về nhà. Cô tin tưởng vào hai mẹ con cô. Và cô cũng tin tưởng vào hai em.”
Comments
No comments yet.