CHƯƠNG 84

NGƯỜI MẸ MỚI

Brightbill đã ở đó khi mẹ cậu va mạnh xuống mặt đường. Cậu quan sát khi các bộ phận cơ thể cô được đưa lên một chiếc tàu bay. Cậu bám theo con tàu suốt chặng đường về nhà máy rô-bốt và đậu trên mái nhà, nhưng không biết phải làm gì tiếp theo.

Strutter ghé qua để xem Brightbill thế nào. Cô khuyên cậu bay về nhà. Nhưng chú ngỗng chưa sẵn sàng buông tay. Trái tim nhỏ bé của cậu vẫn hy vọng bằng cách nào đó mẹ cậu sẽ từ cõi chết trở về. Cậu từng thấy chuyện đó xảy ra trước đây. Tuy nhiên, khi từng giờ trôi qua, hy vọng ấy bắt đầu tắt dần.

Rồi một ô cửa sổ trên mái tự động trượt mở. Chú ngỗng nghe thấy tiếng nhạc dịu dàng vọng ra từ bên trong tòa nhà. Cậu vỗ cánh bay qua ô cửa và đi theo tiếng nhạc dọc hành lang tới một cánh cửa gỗ. Cửa mở ra, chú ngỗng bước vào.

Brightbill lạch bạch đi ngang qua những kệ sách cao và đồ nội thất bọc da để vào giữa một căn phòng lớn. Một người phụ nữ già đang ngồi trên ghế, còn một con rô-bốt đứng cạnh gương. Chú ngỗng không nhận ra ai trong hai người họ. Và khi con rô-bốt lao về phía mình, Brightbill quác lên, “Lùi lại!” rồi cuống cuồng chạy trốn. Cậu chạy vòng quanh phòng, vừa quác vừa đập cánh, cho tới khi đứng yên được trên một chiếc bàn ở góc với ánh mắt lạc lõng và sợ hãi.

Con rô-bốt vẫn đứng yên tại chỗ. “Brightbill, là mẹ đây, mẹ của con đây.”

Chú ngỗng chỉ nhìn chằm chằm.

“Mẹ biết bên ngoài mẹ trông khác đi,” con rô-bốt nói tiếp, “nhưng bên trong mẹ vẫn thế. Mẹ vẫn nói ngôn ngữ loài vật, và mẹ vẫn nhớ từng chi tiết về cuộc sống của chúng ta. Mẹ nhớ những lần ngồi bên bếp lửa trong ngôi nhà của chúng ta trên đảo. Mẹ nhớ lần đầu con cất cánh. Hôm đó hai mẹ con ở trên sống núi đầy cỏ, con dang rộng đôi cánh và bất chợt con lơ lửng trên gió! Rồi con lại ngã nhào xuống cỏ. Con chắc phải ngã xuống cỏ cả trăm lần trong ngày hôm đó. Mẹ cũng nhớ lần hai mẹ con cùng tới nghĩa địa rô-bốt. Chúng ta đã nói chuyện về sự sống và cái chết. Đó là một cuộc trò chuyện khó khăn, nhưng rất ý nghĩa…”

Khi con rô-bốt tiếp tục nói, chú ngỗng dần bớt căng thẳng. Cô ấy quả thực cư xử và nói năng y hệt mẹ cậu. Nhưng Brightbill vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

“Nếu bà thật sự là mẹ tôi,” cậu nói, “hãy nói cho con biết tên ngôi nhà của chúng ta.” “The Nest.” “Bạn thân nhất của con là ai?” “Chitchat. Đó là một cô sóc. Cô ấy nói rất nhiều.” “Lúc mẹ nhận nuôi con thì con bao nhiêu tuổi?” “Con bằng không. À thật ra còn ít hơn không. Ý mẹ là khi đó con vẫn còn ở trong trứng, nhưng mẹ nghe thấy tiếng con chíp chíp.”

Và chỉ với những lời vụng về ấy, Brightbill đã biết sự thật. “Ôi mẹ ơi! Đúng là mẹ thật rồi!” Chú ngỗng vỗ cánh bay ngang phòng và lao vào vòng tay mẹ. Đôi tay ấy mới và lạ lẫm, nhưng cũng dịu dàng và an ủi.

“Con yêu mẹ.” “Mẹ yêu con.”

Từ phía bên kia phòng vang lên tiếng sụt sịt. Hai mẹ con quay lại và thấy Tiến sĩ Molovo đang lau nước mắt. “Ta chẳng hiểu hai mẹ con đang nói gì cả,” bà nói. “Nhưng thật tuyệt vời.”

Comments

No comments yet.

CHƯƠNG 84 | The Wild Robot Escapes