CHƯƠNG 31
LỬA TRẠI
Khói củi cuộn lên từ sân sau rồi lan tỏa khắp trang trại. Roz đang nhóm một đống lửa trại cho gia đình Shareef. Trong kiếp sống cũ, cô rô-bốt tạo ra lửa bằng cách đập những viên đá đặc biệt vào nhau cho đến khi bật ra tia lửa. Còn trong kiếp sống mới, cô dùng bật lửa.
Cả gia đình ngồi quanh ngọn lửa bập bùng và đăm đắm nhìn lên những vì sao. Con chó duỗi dài trên nền đất ấm. Cô rô-bốt đứng gần đó nhưng tâm trí lại ở tận nơi xa. Bộ não máy tính của cô đang rà soát lại những ký ức về lửa trại và những đêm ngắm sao cùng Brightbill.
Những viên kẹo marshmallow trắng xốp được xiên vào đầu que rồi nướng trên ngọn lửa. Lũ trẻ cười vang khi những viên kẹo bén lửa. Chúng thích lớp vỏ cháy sém và phần lõi dẻo quánh. Người cha lại thích kẹo của mình được chín nâu đều. Những lúc không mải mê nhai ngấu nghiến, nhà Shareef lại hàn huyên vui vẻ.
“Đó là Trạm Không gian,” Jaya nói, chỉ vào một chấm nhỏ đang chậm chạp di chuyển trên bầu trời. “Con không thể tin được là có người sống ở đó.”
“Cả động vật cũng sống trên đó nữa,” Jad nói. “Trạm đó có một trang trại. Chúng ta nên mang đàn bò mình lên và cho mấy tay nông dân vũ trụ đó thấy thế nào là chăn nuôi thực thụ!”
“Bố nghĩ bò nhà mình hoàn toàn toại nguyện ngay tại Trái đất này,” ông Shareef nói. “Và bố cũng vậy.”
Khi kẹo marshmallow đã hết, Jaya và Jad rúc vào lòng Oscar, nhìn chăm chú vào ngọn lửa và hỏi cha về những ngày xưa cũ. Nhưng lũ trẻ đã quá ấm cúng để có thể thức lâu hơn. Thế là ông Shareef quay sang trò chuyện với Roz.
“Hồi còn nhỏ, tôi nhóm lửa trại suốt.” Người đàn ông dùng que khều đống than đỏ, và những tàn lửa đỏ rực bay vào không trung. “Cả gia đình thường ngồi quanh như thế này, kể cho nhau nghe những câu chuyện. Chúng tôi đã có một cuộc sống tốt đẹp ở đây. Nhưng rồi anh chị tôi chuyển lên thành phố, cha mẹ tôi già yếu, và mọi người đều mong đợi tôi tiếp quản trang trại này.”
“Tôi không thể tự mình vận hành nơi này,” ông tiếp tục, “vì vậy tôi đã thuê Jamilla. Tôi làm việc đồng áng còn cô ấy quản lý việc kinh doanh. Chúng tôi là một đội ăn ý. Và rồi chúng tôi yêu nhau.”
“Khi Jamilla mang thai Jad, chúng tôi đã mua vài máy móc tự động để hỗ trợ. Rồi Jaya ra đời và chúng tôi lại mua thêm. Giá mà tôi biết một trong những cỗ máy đó lại cướp đi mạng sống cô ấy…” Giọng người nông dân lịm dần.
Roz muốn biết thêm về Jamilla, về ông Shareef, và về những người còn lại trong gia đình ông. Nhưng một rô-bốt bình thường sẽ không hỏi những câu riêng tư. Vì vậy cô giữ những thắc mắc cho riêng mình và ném thêm một khúc củi vào lửa.
Comments
No comments yet.