CHƯƠNG 27

CÔ RÔ-BỐT BỊ HỎNG

Gia đình Shareef tìm thấy cô rô-bốt trong trạng thái tắt nguồn, nằm dưới mương ven đường. Chân trái cô gập dúm dưới thân, cánh tay phải vặn xoắn quanh một gốc cây, toàn thân phủ đầy những vết trầy xước và móp méo mới.

Cả nhà cùng gắng sức nhấc Roz lên thùng xe bán tải, nơi Oscar đang chờ sẵn. Con chó hít hà thân thể hư hại của cô trong khi gia đình Shareef leo lên ngồi cạnh. Rồi Rambler quay đầu.

Con đường ngổn ngang mảnh vụn sau bão, chiếc xe phải chạy thật chậm. Trong lúc xe xóc nảy, Jad nhấn nút sau đầu Roz. Cô bật nguồn, giọng nói rè rè tự động cất lên: “Xin chàoooo, tôi là đơnnn vị ROZZZZZZUM 7134, nhưng các bạnnn có thể gọi tôiii là Rozzz.”

Oscar liếm mặt cô rô-bốt tội nghiệp, còn Jad cúi sát: “Roz, cô nghe cháu không? Cô ổn chứ?”

“Chàooo, Jad. Tôi bị gãyyyy chi và hư hỏng nhẹ ở bộ nãoooo máy tính. Các hệ thống của tôi đang tự sửa chữa. Vui lòng chờ một chúttt.”

Đôi mắt phát sáng của cô rô-bốt nhấp nháy khi chương trình phục hồi làm việc. Chẳng bao lâu, giọng Roz đã trở lại như cũ. “Bộ não máy tính của tôi giờ đã hoạt động đầy đủ.”

Jad ôm chầm lấy cô rô-bốt, nức nở: “Cháu xin lỗi, Roz! Tại cháu mà cơn lốc cuốn cô đi! Cô đừng giận cháu nhé!”

Giờ đến lượt Jaya khóc. Cô bé kéo cả em trai, con chó và cô rô-bốt vào một cái ôm lớn. Ông Shareef vốn không phải người hay ôm ấp, nhưng cũng với tay đặt lên vai Roz. Họ cứ ở vậy một lúc lâu, lặng lẽ sưởi ấm cho nhau. Cơn chấn động vì trận lốc còn mới nguyên, và được ở bên nhau khiến ai cũng thấy ấm lòng.

“Thưa ông Shareef, tôi xin lỗi vì đã rời trang trại mà không có sự cho phép của ông,” cô rô-bốt nói.

Người đàn ông mỉm cười. “Không cần xin lỗi đâu, Roz. Tôi chỉ mừng vì cô vẫn còn sống.” “Đàn bò thế nào rồi ạ?” Roz hỏi. “Trang trại tan hoang, nhưng đàn bò vẫn ổn,” ông Shareef đáp. “Chúng ta sẽ đưa cô tới xưởng sửa chữa ngay bây giờ, cô sẽ sớm trở lại với đàn thôi.”

Comments

No comments yet.

CHƯƠNG 27 | The Wild Robot Escapes