CHƯƠNG 88

LỜI CHÀO CUỐI CÙNG

“Tất cả mọi người, tôi muốn giới thiệu với các bạn người phụ nữ đã tạo ra tôi.” Roz bước tới chỗ sinh vật lạ đang đứng bên cửa tàu. Với hầu hết muôn thú trên đảo, đây là lần đầu tiên chúng nhìn thấy một con người. Chúng nheo mắt, đánh hơi và thì thầm với nhau, cố tìm hiểu làm sao một người phụ nữ già yếu, mỏng manh như vậy lại có thể tạo ra một nàng rô-bốt to lớn, khỏe mạnh đến thế.

Tiến sĩ Molovo khẽ khàng cất lời với Roz, rồi Roz dõng dạc nói lớn với đám đông muôn thú.

“Nhà Thiết Kế của tôi đã nhờ tôi chuyển ngữ những lời của bà tới các bạn,” nàng rô-bốt nói. “Những lời sau đây không phải của tôi, mà là của bà.”

Đám đông im lặng lắng nghe.

“Cảm ơn các loài vật trên đảo đã cứu mạng Roz! Nếu không có sự giúp đỡ của các bạn, cô ấy hẳn đã chết ở đây từ lâu rồi. Nhưng các bạn không chỉ là những người cứu nạn, các bạn còn là những người thầy. Các bạn đã dạy cô ấy cách để trở nên hoang dã, và cô ấy đã cần đến tất cả sự hoang dã đó để sống sót, trong cả thế giới của các bạn lẫn thế giới của tôi.

“Khi nhìn quanh chốn thiên đường hoang dã này, cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Roz lại cố gắng đến thế để quay trở lại đây. Cô ấy không thuộc về thế giới của rô-bốt và con người. Cô ấy thuộc về nơi này, thuộc về hòn đảo này, cùng với tất cả các bạn.

“Chúng ta không thể mạo hiểm để kẻ khác biết về nơi này. Đó là lý do vì sao tôi sẽ sớm rời đi và không bao giờ quay lại nữa. Nhưng tôi hứa sẽ giữ bí mật về hòn đảo của các bạn, để tất cả các bạn có thể sống trong cảnh thái bình. Và tôi sẽ dành phần đời còn lại của mình đắm chìm trong niềm kinh ngạc trước phép màu mang tên nàng rô-bốt hoang dã của chúng ta.”

Cả đồng cỏ chìm trong im lặng.

Một hồi vỗ cánh xôn xao, và Brightbill đáp xuống bãi cỏ gần Tiến sĩ Molovo. Cậu ngước nhìn người phụ nữ, nhìn sâu vào đôi mắt bà, rồi cậu cúi đầu. Sau đó, những con ngỗng khác trong đàn cũng cúi đầu theo. Hươu đực Crownpoint cúi đầu. Thú túi Pinktail cúi đầu. Vợ chồng Hải ly cúi đầu.

Lũ thằn lằn cúi đầu, theo sau là những chú rùa và ếch. Tựa như một gợn sóng lăn tăn qua đám đông, thêm nhiều con thú nữa cúi đầu cho đến khi mọi chiếc đầu đều hạ thấp. Chúng đang bày tỏ sự kính trọng đối với người phụ nữ đã tạo ra người bạn thân yêu Roz của mình, và đã đưa cô trở về với chúng.

Tiến sĩ Molovo quay sang Roz. “Con hiểu vì sao ta không thể quay lại chứ?” bà nói, đôi mắt long lanh. “Đó là vì điều tốt đẹp nhất cho con thôi.”

“Tôi hiểu,” nàng rô-bốt nói. “Tôi chỉ ước rằng hai chúng ta đã có thể hiểu nhau nhiều hơn một chút.”

Tiến sĩ Molovo mỉm cười và kéo Roz vào lòng. Bà không hề bận tâm đến lớp bùn đất và cỏ dại trên thân mình nàng rô-bốt. Trong vòng tay của nhau, cả hai đều cảm nhận được điều gì đó tựa như tình yêu.

“Con là nàng rô-bốt hoang dã,” người phụ nữ nói. “Hãy cứ hoang dã đi.”

Comments

No comments yet.

CHƯƠNG 88 | The Wild Robot Escapes