CHƯƠNG 54
NÚI NON
Những dải đồng bằng bằng phẳng của vùng nông trang dần nhường chỗ cho những ngọn đồi và thung lũng. Những cánh đồng mùa màng thưa dần và rừng rậm xuất hiện nhiều hơn. Những ngọn đồi cao dần lên, những thung lũng sâu thẳm hơn, và những trang trại hoàn toàn biến mất. Những người bạn của chúng ta đã đến với những dãy núi.
Brightbill lướt đi trên gió khi Roz leo lên các sườn dốc. Họ đi ngang qua những khối đá lởm chởm, những thác nước đổ ào ào và những đồng cỏ xanh mướt đầy hoa. Cô robot có thể cứ thế đi mãi, chẳng bao giờ chậm bước hay dừng chân, nhưng chú ngỗng thì cần được nghỉ ngơi.
Mỗi tối khi những vì sao hiện ra, họ lại tìm một nơi an toàn để dừng chân. Sương giá thường xuyên xuất hiện ở những vùng cao, và Roz lấy chiếc bật lửa từ đai dụng cụ của mình để nhóm những đống lửa nhỏ sưởi ấm cho con trai. Họ ngồi quanh ngọn lửa nổ lép bép, hồi tưởng về cuộc sống trên đảo, cho đến khi Brightbill chìm vào giấc ngủ. Mỗi sáng khi mặt trời lên, họ sẽ xóa sạch mọi dấu vết nơi cắm trại của mình và lại lên đường, tiến sâu hơn vào những dãy núi.
Đại bàng đậu trên những vách đá răng cưa. Cá quẫy đuôi qua những dòng suối róc rách. Sóc chuột cãi cọ trong bụi rậm um tùm.
Cảm giác được trở lại nơi hoang dã thật tuyệt vời. Nhưng nơi này không phải là nhà. Vì vậy, những người lữ hành vẫn giữ nhịp bước hối hả. Cô robot điều chỉnh lớp ngụy trang của mình cho phù hợp với môi trường xung quanh. Trong rừng, cô khoác lên mình lá cây và vỏ cây. Trên đồng cỏ, cô khoác cỏ và hoa dại. Ở vùng địa hình đá sỏi, cô khoác đất và cỏ dại. Ngay cả khi ở nơi hoang dã xa xôi này, cô vẫn muốn mình không bị ai nhìn thấy. Điều Roz không nhận ra là cô vốn đã đang bị quan sát.
Comments
No comments yet.