CHƯƠNG 29

HẬU QUẢ

Trang trại Đỉnh Đồi gần như không thể nhận ra. Nhà cửa bị san phẳng, thiết bị thất lạc, mảnh vụn ngổn ngang khắp nơi. Trang trại mất điện và hệ thống máy tính tê liệt. Trong lúc lần bước qua đống đổ nát, Roz nhận ra mình đang nằm ngoài vùng phủ sóng. Sẽ phải mất vài giờ nữa ông Shareef mới có thể theo dõi lại tín hiệu điện tử của cô.

Đây có phải thời khắc để trốn thoát? Không. Roz không thể bỏ mặc gia đình Shareef. Không phải lúc này. Thay vào đó, cô làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ.

Cơn lốc để lại một vệt tàn phá uốn lượn. May mắn là nó không hủy diệt tất cả. Chuồng bò nghiêng lệch sang một bên nhưng vẫn đứng vững. Roz cố mở cửa và thấy đàn bò đang co cụm lo sợ nơi góc chuồng.

“Giờ mọi người đã an toàn rồi,” Roz nói bằng giọng bình tĩnh nhất. “Mọi người thấy thế nào?”

Đáp lại cô là một tràng tiếng rống hỗn tạp. “Cô nghĩ chúng tôi thấy thế nào?” “Tôi bấn loạn cả người đây!” “Cả đời tôi vừa hiện ra trước mắt rồi!”

Cô rô-bốt giơ tay ra hiệu trật tự. “Tôi e là cơn lốc đã phá hủy phần lớn trang trại, bao gồm cả khu vắt sữa.”

Đàn bò há hốc. “Nhưng bầu vú tôi sắp nổ tung rồi!” Tess kêu lên. “Bà có muốn tôi vắt sữa theo cách thủ công không?” Roz đề nghị.

Chỉ cần nhìn đôi tay cơ khí kẹp kẹp của rô-bốt, Tess đã lắc đầu ngay. “Thôi cảm ơn,” bà nói. “Tôi đợi được.”

“Đội cứu hộ khẩn cấp đang tới,” Roz giải thích, “nhưng chúng ta không thể ở đây khi họ làm việc. Xin hãy theo tôi.”

Roz cẩn thận dẫn đàn bò ra ngoài, băng qua đống đổ nát để xuống đồng cỏ. Vài đoạn hàng rào đã mất, Máy Chăn Dắt cũng hỏng, nhưng đàn bò hứa không đi lạc và bắt đầu gặm lớp cỏ bị gió quật tơi tả.

Ba chiếc xe tải khổng lồ rầm rầm tiến vào lối đi. Cửa mở toang, một đội rô-bốt công nhân bước xuống. Rô-bốt trưởng nhóm trao đổi với Roz trong khi những người khác dỡ vật tư. Rồi cả đội bắt tay vào việc.

Công cụ điện kêu vo ve, mảnh vụn được dọn sạch, hàng rào được vá lại, hố được đào, máy móc được sửa hoặc thay mới, dầm, tường và mái lần lượt dựng lên, thiết bị cùng đường ống và dây điện được lắp đặt. Rõ ràng, những rô-bốt này được thiết kế để làm việc theo nhóm.

Gia đình Shareef đi ra sau đứng cùng Roz. Họ nhìn trang trại được tái dựng ngay trước mắt. Vài thành viên trong đội sang nhà chính, sửa lỗ thủng trên mái và thay những cửa kính vỡ vụn. Cuối cùng, gạch đá và dụng cụ được chất lên xe, các rô-bốt xếp thành hàng.

“Cô hài lòng với công việc của chúng tôi chứ?” trưởng nhóm hỏi.

“Tôi hài lòng,” Roz đáp. Ngay khi những lời ấy dứt, các rô-bốt leo lên xe rời đi. Chỉ vài giờ sau khi bị tàn phá bởi lốc xoáy, Trang trại Đỉnh Đồi đã trở nên tốt đẹp hơn bao giờ hết.

Comments

No comments yet.