CHƯƠNG 4
GIA ĐÌNH
“Chào mừng cô tới Trang trại Đỉnh Đồi, Roz. Tôi là ông Shareef. Từ giờ cô thuộc quyền sở hữu của tôi.”
Roz quan sát người đàn ông bằng đôi mắt tỏa sáng dịu nhẹ. Bằng chất giọng rô-bốt, cô đáp: “Chào ông Shareef.”
“Đây là lão bạn già Oscar.” Ông Shareef gãi đầu con chó. “Cô sẽ không thấy nó nhiều đâu. Oscar dành hầu hết thời gian để ngủ trong nhà.”
“Chào Oscar,” cô rô-bốt nói. Nụ cười ngớ ngẩn hiện rõ trên mõm con chó và nó bật lên tiếng sủa mừng rỡ.
Ông Shareef rút một chiếc máy tính nhỏ từ túi ra. Ông chạm vào màn hình, hiển thị tấm bản đồ Trang trại Đỉnh Đồi. “Cô đây rồi, Roz,” ông nói khi tín hiệu điện tử của rô-bốt hiện lên. “Cô sẽ làm việc trên khắp trang trại này. Và giờ khi đã có tên trong hệ thống, tôi luôn có thể biết chính xác cô đang ở đâu.”
“Ông yêu cầu tôi làm gì ạ?” Roz hỏi. “Cô bắt đầu bằng việc cất kiện hàng vào nhà xe kia đi. Tôi sẽ giữ nó lại, phòng trường hợp phải gửi cô về nhà máy.”
Roz được thiết kế để tuân lệnh, cơ thể cô tự động thực hiện những gì được bảo. Cô xếp vật liệu đóng gói vào kiện hàng rồi mang nó vào nhà xe.
Khi Roz quay lại, ông Shareef đang quan sát một chiếc xe buýt trường học uốn lượn dọc lộ trình vùng quê. Oscar sủa vang rồi lao đi khi xe dừng lại dưới chân lối vào. Một cô bé và một cậu bé nhảy xuống, rồi xe buýt tiếp tục hành trình. Trong bộ đồng phục, hai đứa trẻ trông gần như đúc từ một khuôn. Nhưng cậu bé cao hơn một chút, còn tóc cô bé thì dài hơn. Chúng lững thững bước lên, đùa nghịch với con chó cho đến khi nhận ra Roz.
“Một rô-bốt!” cô bé reo lên, chạy lại gần. “Cũng đến lúc chúng ta có một con rồi đấy,” cậu bé nói. “Hàng tân trang thôi,” người đàn ông bảo. “Đó là loại rẻ nhất bố có thể tìm, nhưng nó sẽ là một nông dân cừ khôi.”
“Nó tên là gì ạ?” cô bé hỏi. “Nó bảo tên nó là Roz.” “Đó chỉ là tên tạm thôi,” cậu bé nói. “Chúng ta có thể đặt bất cứ tên nào mình thích. Gọi nó là… Farmbot đi!”
“Con thích tên Roz hơn,” cô bé nói. “Bố cũng thế,” ông Shareef tiếp lời. “Cứ giữ tên cũ đi. Roz, giới thiệu với cô đây là con gái tôi, Jaya, và con trai tôi, Jad.”
“Chào Jaya và Jad,” rô-bốt nói. Hai đứa trẻ nhìn nhau mỉm cười. “Roz sẽ nghe lệnh con chứ ạ?” Jad hỏi. “Còn con thì sao?” Jaya hỏi theo. “Cô ấy sẽ nghe lệnh cả hai đứa.” “Roz, cháu ra lệnh cho cô làm bài tập về nhà cho cháu!” Jaya nói. “Đừng phí thời gian của cô ấy vào mấy chuyện vô lý!” Ông Shareef gắt. “Roz ở đây để làm việc nông trang, không phải làm bài tập, rõ chưa?”
Hai đứa trẻ gật đầu. “Bây giờ, bố lệnh cho hai đứa mang chó vào nhà và làm bài tập ngay,” ông Shareef nói. “Bố cần dẫn Roz đi xem trang trại.”
Comments
No comments yet.