CHƯƠNG 9

NGÀY ĐẦU TIÊN

Lúc bình minh, đàn bò bắt đầu xôn xao. Lần lượt từng con, chúng bước ra cửa hông, băng qua sân chuồng lầy lội để vào phòng vắt sữa trước khi ra đồng cỏ. Sáng nào cũng vậy, chúng lặp lại thói quen như một bộ máy. Tuy nhiên, sáng nay, nhập bầy cùng đàn bò còn có một cô rô-bốt. Với bộ não máy tính đầy ắp kiến thức nông nghiệp, Roz đã sẵn sàng cho ngày làm việc đầu tiên. Cô rầm rập bước qua đám cỏ cao sũng nước, đầu chậm rãi xoay để quét khắp cảnh vật.

Mặt trời đang lên. Sương mù đang tan. Đàn bò đang gặm cỏ. Và rồi cả thế giới như đảo lộn. Trước khi kịp hiểu chuyện gì, Roz đã thấy mình nằm ngửa nhìn trời. Một mùi hôi nồng nặc bốc lên. Cô rô-bốt của chúng ta đã trượt chân trên một đống phân bò.

Cả đàn rộ lên tiếng cười. Tess gọi to: “Chào mừng tới Trang trại Đỉnh Đồi, Roz!” khiến một tràng khịt mũi và tiếng rống hưởng ứng vang lên.

“Cô phải làm quen với những bãi phân bò, và cả những tiếng cười nữa,” bà Annabelle già lững thững bước tới. “Ở đây chẳng mấy khi có chuyện, nên chúng tôi luôn háo hức được cười.”

“Tôi hiểu,” Roz nói. “Tôi cũng thích cười.” Và cô gượng ép bật ra tiếng “Ha-ha-haaa!” kỳ quặc. Rồi cô rô-bốt đứng dậy, lau sạch chân và tiếp tục khám phá trang trại. Nhưng cô đã cẩn thận hơn để nhìn xem mình đang bước vào đâu.

Cánh đồng, nhà cửa và hàng rào đều cần Roz để mắt tới. Nhưng nhiệm vụ cấp bách nhất là sửa chữa những cỗ máy hư hỏng.

Máy Chăn Dắt được thiết kế để lăn bánh khắp đồng cỏ và trông nom đàn bò. Nhưng nó đã bị lún bùn và trở thành nơi tụ tập của lũ chim. Máy Đồng Ruộng thì khổng lồ như một ngôi nhà di động. Nó được thiết kế để rong ruổi trên đồng, gieo hạt, bón phân và thu hoạch thức ăn. Nhưng nó đã đình trệ từ nhiều tuần trước và giờ chỉ là đống sắt vụn bám bụi nơi góc trang trại. Drone là một cỗ máy bay nhỏ có gắn camera ở mặt dưới. Nó được thiết kế để quan sát toàn bộ trang trại từ trên cao, nhưng đã bị rơi khi một đàn quạ tấn công giữa không trung. Những cỗ máy hỏng khác lẩn khuất trong đám cỏ dại. Và còn nhiều thứ khác đang đợi sửa chữa trong kho.

Buổi sáng yên bình đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng công cụ điện khi Roz bắt đầu sửa máy. Nhờ sức mạnh và trí tuệ rô-bốt, cô đã đạt được tiến độ tuyệt vời. Thời gian trôi đi, máy móc rầm rầm hoạt động trở lại, và trang trại bắt đầu nhộn nhịp tiếng động.

Lúc hoàng hôn, chiếc Rambler xóc nảy tiến vào lối đi với gia đình Shareef ở phía trước và Oscar ở phía sau.

“Mọi chuyện thế nào rồi, Roz?” ông Shareef vươn người ra khỏi cửa sổ. Lũ trẻ cười khúc khích vẫy tay từ ghế sau. Con chó đánh hơi cơn gió.

“Mọi việc đang tốt ạ,” Roz đáp bằng giọng rô-bốt. “Nhiều cỗ máy đã hoạt động trở lại.”

“Bố thấy rồi.” Ông Shareef nhìn lên chiếc Drone đang lượn vòng tít trên cao. “Chúng tôi định ra xem cô thế nào, nhưng có vẻ cô vẫn ổn, nên chúng tôi sẽ không làm phiền nữa. Cứ tiếp tục nhé, Roz.”

Khi xe bắt đầu lăn bánh, Oscar nhìn lại phía Roz và sủa: “Cô có mùi phân bò!” Nó nói đúng. Cô rô-bốt trông thật bẩn thỉu. Và cô kết thúc ngày làm việc đầu tiên của một nông dân bằng việc kỳ cọ với xà phòng và nước.

Comments

No comments yet.

CHƯƠNG 9 | The Wild Robot Escapes