CHƯƠNG 23
KHẨU SÚNG TRƯỜNG
Sáng hôm sau bầy sói quay lại ngay. Vừa rạng đông, chúng đã lao ra từ rặng cây, đuổi một chú bê tội nghiệp khắp đồng cỏ. Roz đẩy lùi được chúng, nhưng tối đó chúng lại đến. Đàn bò hoảng loạn chạy thục mạng vào chuồng, còn bầy sói thì cười cợt rồi lững thững quay về cánh đồng.
Đàn bò bị sốc nặng. Chúng nhất quyết không rời chuồng. Nếu tình trạng này tiếp diễn, lượng sữa sẽ giảm, trang trại thất thu, và ông Shareef sẽ gửi Roz về nhà máy. Phải hành động ngay thôi.
Cốc, cốc, cốc. Con chó sủa vang và lũ trẻ ra mở cửa.
“Sao người cô trầy xước thế này?” Jaya hỏi. “Mọi chuyện ổn chứ ạ?” Jad lo lắng. “Tôi cần nói chuyện với cha các em,” Roz đáp.
Ông Shareef ra cửa, Roz trình bày vấn đề. Nghe nhắc đến sói, ông lập tức bảo các con vào phòng. Nhưng con chó vẫn ở lại. Oscar chẳng hiểu gì, đuôi vẫn vẫy tít bên cạnh họ. Thế nhưng cái đuôi ấy khựng lại ngay khi ông Shareef đưa cho Roz một khẩu súng trường. Oscar từng thấy khẩu súng ấy hoạt động, và nó sợ đến tận xương tủy. Nó lao vào bụi cây nấp, rên rỉ ăng ẳng khi cuộc trò chuyện tiếp diễn.
“Cô nói sao, không bắn được súng trường ư?” ông gào lên. “Roz, giờ cô là nông dân rồi, mà nông dân đôi khi phải giết động vật!” Lần đầu tiên ông quát Roz. Cô kiên nhẫn chờ đợi giữa những lời lẽ gắt gỏng của ông. “Trang trại và gia đình tôi đang nguy khốn! Roz, tôi ra lệnh cho cô giết bầy sói đó!”
“Tôi không thể làm theo mệnh lệnh ấy vì tôi không được lập trình để bạo lực.”
Ông Shareef thở dài nặng nề. Ông biết cô nói đúng. Nhưng khi ông định lấy lại khẩu súng, cô vẫn giữ chặt.
Người đàn ông nhìn cô rô-bốt. Cô rô-bốt nhìn con chó. Con chó nhìn khẩu súng.
Oscar vẫn rên rỉ nấp trong bụi rậm. Chỉ cần thấy khẩu súng là nó đã hoảng loạn. Khó tin một con vật nhát chết như vậy lại là họ hàng của sói. Nhưng chó đúng là họ hàng của sói, cô rô-bốt nghĩ, và bộ não máy tính bắt đầu hoạt động râm ran. Cô nghĩ về chó, về sói, về súng trường. Cô nghĩ về Shadow và vết sẹo dài trên sườn nó. Một ý tưởng nảy ra.
“Dù không thể khai hỏa,” Roz nói, “tôi tin khẩu súng này vẫn có thể giúp tôi giải quyết bầy sói.”
Ông Shareef nhíu mày. Ông không hiểu cô định làm gì, nhưng cũng đành để cô tự xử lý. “Được, cứ làm theo cách của cô,” ông nói. “Chỉ cần đừng để mất con bò nào, nếu không có khi chúng ta cũng phải mất luôn cô rô-bốt này đấy.”
Comments
No comments yet.