CHƯƠNG 13

TÍN HIỆU ĐIỆN TỬ

Bíp! Bíp! Bíp! Bíp!

Một tin nhắn lóe lên trên máy tính của Roz. Chiếc Drone báo cáo rằng gió giật đã khiến nó lao vút xuống cánh đồng đậu của nhà hàng xóm. Cô rô-bốt xách hòm dụng cụ nặng nề, rầm rập đi dọn dẹp đống lộn xộn.

Roz tìm thấy cỗ máy bay đang nằm ngửa, bộ càng hạ cánh nhô lên giữa những luống cây xanh mướt. Nó bị trầy xước vài chỗ nhưng không hư hại gì lớn. Cô lật nó lại, phủi sạch bụi và siết vài con vít. Rồi cô ra lệnh: “Quay về Trang trại Đỉnh Đồi.” Động cơ vo ve khởi động, cỗ máy nhấc mình khỏi mặt đất và bay về nhà.

Trên đường về, Roz đi tắt qua dải rừng ngăn cách hai trang trại. Nơi đây có cây cối, dương xỉ, đá tảng, bụi rậm và những con thú nhỏ. Đó là một mảnh thiên nhiên hoang dã. Bất chợt, cô nghĩ về hòn đảo mình hằng mong nhớ. Một ngày nào đó, cô sẽ bỏ trốn để trở về ngôi nhà thực sự. Liệu đây có phải thời cơ? Liệu việc lẩn khuất qua những tán cây này có dễ dàng đến thế?

Không, mọi chuyện chẳng đơn giản vậy. Phía trước, bên kia bìa rừng, ông Shareef đang ngồi trong xe bán tải quan sát Roz. Nhờ tín hiệu điện tử, ông biết cô đã bước khỏi khu đất và lập tức phóng tới xem cô định làm gì.

Roz tiến về phía xe, ông Shareef nhoài người ra cửa sổ. Vẻ mặt ông nghiêm nghị. “Đừng bao giờ rời khỏi khu đất khi chưa được phép, hiểu chứ?” “Tôi hiểu,” Roz đáp. Cô hiểu, hiểu rõ mồn một. Cô hiểu mình luôn bị giám sát. Cô hiểu mình đang bị giam lỏng tại Trang trại Đỉnh Đồi.

Comments

No comments yet.

CHƯƠNG 13 | The Wild Robot Escapes