CHƯƠNG 32
NHÀ KHO CŨ
Từ rất lâu về trước, Trang trại Đỉnh Đồi từng là một nơi rất khác. Những người nông dân đầu tiên trồng những vườn rau và vườn cây ăn quả, họ nuôi cả gà, cừu và dê. Trang trại đã thay đổi nhiều kể từ đó, nhưng những dấu ấn quá khứ vẫn còn đó. Những bức tường đá thấp chạy dọc vài cánh đồng. Một chiếc máy kéo rỉ sét nằm chơ vơ giữa đám cỏ dại. Và ẩn sâu trong một cánh rừng rậm rạp là căn nhà kho cũ.
Căn nhà kho ấy đã không được sử dụng suốt nhiều thế hệ. Qua năm tháng, cây cối âm thầm mọc vây quanh và rêu xanh phủ kín mái nhà. Nhưng cấu trúc nhà kho vẫn vững chãi, và Roz muốn vào xem bên trong.
Cánh cửa kho lớn rít lên trên đường ray. “Có ai ở đây không?” cô rô-bốt hỏi, dõi mắt vào bóng tối.
Một con chuột chít lên rồi lủi mất tăm, thế là Roz có cả căn nhà kho cho riêng mình. Cô bước qua ngưỡng cửa và bật đèn pha. Lòng nhà rộng thênh thang với những dầm gỗ dày đan chéo chằng chịt. Những cầu thang và dốc gỗ dẫn lên gác xép cùng các bục cao. Đèn lồng treo trên những chiếc móc dọc bức tường. Dụng cụ nông nghiệp kiểu cũ nằm rải rác đây đó. Nhà kho vẫn phảng phất mùi gia súc, dù đã từ rất lâu không có con vật nào sống ở đó.
Trên chiếc bàn làm việc có một cái rương lớn phủ bụi. Roz cẩn thận mở nắp và xem xét thứ bên trong: một tập tạp chí nông nghiệp, một đôi găng tay da, một mẩu bút chì cùn. Và rồi cô nhận ra một cuốn sổ tay nhỏ. Cái tên Cyrus Shareef được viết nguệch ngoạc nhưng thanh thoát trên trang bìa. Các trang giấy đầy những ghi chép viết tay và biểu đồ vẽ tay về việc chăn nuôi gia súc, trồng trọt và dựng nhà kho, về việc canh tác đất đai với sự trợ giúp của những con vật khỏe mạnh cùng máy móc đơn giản.
Cyrus Shareef cũng ghi lại những suy nghĩ về lịch sử lâu dài của ngành nông nghiệp. Ông tin rằng thế giới hiện đại có được toàn bộ sự tồn tại là nhờ những trang trại cổ xưa, khi con người thuở sơ khai bắt đầu tự trồng lương thực. Những trang trại ấy tuy nhỏ bé và thô sơ, nhưng chúng đã nuôi dưỡng những ngôi làng, nơi sau này trở thành thị trấn, rồi thành thành phố.
Những dòng viết ấy thông thái và sâu sắc đến mức Roz đã đọc cuốn sổ từ đầu đến cuối. Đọc xong, cô gần như cảm thấy mình đã quen biết Cyrus Shareef, dù ông là ai đi chăng nữa. Cuốn sổ tay thực sự là một báu vật. Và cô đã nhét nó vào một chiếc túi trên đai dụng cụ để giữ gìn cẩn thận.
Comments
No comments yet.