CHƯƠNG 22

BẦY SÓI

Cuộc tấn công nổ ra lúc nhá nhem tối. Bảy bóng dáng dữ tợn phóng qua hàng rào, lao thẳng vào đồng cỏ. Bà Annabelle già lững thững tách đàn, và giờ bà trở thành mục tiêu dễ dàng. Máy Chăn Dắt phát hiện bầy sói nên lập tức lăn bánh chặn đường. Nhưng những kẻ săn mồi rất ranh mãnh. Chúng tản ra, lách qua cỗ máy nặng nề rồi bao vây con mồi.

Bầy sói do một con đực to lớn dẫn đầu. Tên nó là Shadow, và cái tên ấy quả thật rất xứng. Nó nhanh nhẹn, lặng lẽ, toàn thân phủ lông sẫm màu, trừ một vết sẹo dài nhạt màu vắt ngang thân như vệt sao chổi.

Shadow ghim chặt mắt vào bà bò, dùng ánh nhìn hung tợn để áp đảo bà. Khi cả bầy đã vào vị trí, nó ra lệnh:

“Tấn công!”

Bầy sói lao tới, ngoạm vào đôi chân gầy của Annabelle. Bà đá hậu và hét lên: “Tránh xa ta ra, lũ dã thú!” Bà là một con vật to lớn, nhưng bầy sói biết rõ phải làm gì. Chúng liên tục cắn, liên tục khiêu khích, liên tục bào mòn sức lực của bà.

Đàn bò đứng nhìn từ xa. Chúng gào gọi bạn mình, muốn cứu nhưng lại sợ đến cứng người. Bạn đọc hẳn đoán ra ai đã lao tới. Tiếng chân dồn dập vang khắp đồng cỏ, và Roz nhảy bổ vào cuộc chiến. Nếu cô vung nắm đấm hoặc tung cú đá, có lẽ bầy sói đã tháo chạy. Nhưng rô-bốt không được lập trình để bạo lực. Tất cả những gì cô có thể làm là lao vào che chắn cho bà.

Roz cảm nhận răng nanh ngoạm vào tay, móng vuốt rạch ngang ngực. Cảm biến đau nhói bùng lên, cô hét lớn: “Để chúng tôi yên!” Giọng vang như sấm của cô rô-bốt khiến bầy sói giật mình, và đúng lúc ấy cô giằng được một con ra xa. Annabelle cũng tung một cú đá nặng như búa, hất văng một con sói khác lăn ngửa xuống cỏ.

Cứu viện đang đến. Những con bò còn lại cuối cùng cũng tìm thấy can đảm, và cả đàn giận dữ tiến lên. Bầy sói đã bỏ lỡ cơ hội. Shadow gầm gừ bực tức rồi ra lệnh rút lui. Chúng phóng qua đồng cỏ, nhảy qua hàng rào rồi biến mất vào rặng cây.

Cô rô-bốt bật đèn pha, hai luồng sáng mạnh bắn ra từ mắt. Trong lúc cả đàn vây quanh, Roz cẩn thận kiểm tra vết thương của Annabelle.

“Tôi cần rửa sạch và băng bó những vết cắn này,” cô nói. “Nhưng bà sẽ ổn thôi.”

“Tất nhiên là ta ổn,” bà bò thở hồng hộc. “Ta già rồi nhưng lì lắm. Mấy con sói đó chẳng dọa được ta đâu.”

Annabelle nói cứng vậy thôi, nhưng nỗi sợ vẫn hiện rõ trong mắt bà. Cả đàn bò đều sợ. Chúng biết rằng nếu bầy sói quay lại, nạn nhân tiếp theo có thể không may mắn như thế.

Comments

No comments yet.