CHƯƠNG 59

VÙNG HOANG DÃ LẠ LÙNG

Một ngày u ám nữa lại bao trùm lên những dãy núi. Đây đó, ánh mặt trời xuyên qua những tầng mây và những vệt sáng rực rỡ chiếu xuống như những chiếc đèn chiếu điểm. Một trong những vệt sáng đó quét qua sườn núi gồ ghề và tìm thấy những người bạn của chúng ta. Trong giây lát, cô robot và chú ngỗng đắm mình trong ánh nắng ấm áp. Rồi mảng sáng đó di chuyển tiếp và lăn sang thung lũng bên cạnh, nơi nó lấp lánh trên một công trường công nghiệp lạ lùng.

Những cấu trúc lớn hình hộp nằm đan xen giữa những tán cây. Những đường đi bộ gãy nát bám chặt vào các bức tường. Những đường dốc và đường ống nằm nghiêng ngả từ những cái hố dưới lòng đất. Bộ não máy tính của cô robot đã nhận diện được địa điểm này. Đó là một mỏ than bỏ hoang.

Đây là một kiểu vùng hoang dã lạ lùng. Rải rác khắp dãy núi đó là những tàn tích còn sót lại từ hoạt động của con người. Những tuyến đường sắt bị cỏ dại bao phủ. Những chiếc ô tô han gỉ. Những tòa tháp gầy guộc chênh vênh trên đỉnh núi. Những tấm biển báo bạc màu với những thông điệp như CẤM XÂM PHẠM và CẤM SĂN BẮN. Có vẻ như con người đã từng sống và làm việc ở vùng hoang dã này, để rồi bỏ lại tất cả sau lưng.

Tuy nhiên, ở một vài nơi, vẫn còn có những hoạt động diễn ra. Đó là hoạt động của robot. Những binh đoàn robot công nhân đang miệt mài đào những đường hầm mới, xây dựng những con đập mới và thực hiện những hoạt động khai thác mỏ mới một cách có hệ thống. Chúng tháo dỡ những tòa nhà bỏ hoang và chở đi những xe tải đầy rác thải. Những người bạn của chúng ta rất tò mò về những robot đang làm việc này, nhưng họ vẫn giữ một khoảng cách an toàn và tiếp tục lên đường.

Comments

No comments yet.