CHƯƠNG 47
BỮA TỐI
Ông Shareef nhảy xuống khỏi xe tải với hai tay đầy những túi đồ mua sắm. Ông tập tễnh bước về phía ngôi nhà, kéo lê cái chân như thường lệ. Và rồi ông ngã. Roz chạy tới và thấy người đàn ông nằm sõng soài trên lối đi, thực phẩm văng tung tóe quanh người.
“Ông có sao không?” cô hỏi, đỡ ông đứng dậy.
“Tôi ổn,” ông lầm bầm.
Roz bắt đầu nhặt đồ ăn lên và nói: “Để tôi giúp ông vào trong.”
Một phút sau, cả hai bước vào nhà. Áo khoác và mũ treo trên những chiếc móc trên tường. Giày xếp thành hàng bên dưới một chiếc ghế băng. Người đàn ông cởi ủng và hét to: “Các con, đến giờ nấu bữa tối rồi!”
Tiếng chân rầm rầm trên trần nhà và lũ trẻ phi như bay xuống cầu thang cùng con chó của chúng.
“Roz có ăn tối với chúng ta không bố?” Jaya hỏi.
“Roz có biết ăn đâu!” Jad nói.
“Em biết điều đó! Nhưng cô ấy có thể ngồi cùng chúng ta.”
“Thế nào, Roz?” ông Shareef nói. “Cô có muốn tham gia bữa tối với chúng tôi không?”
Cô rô-bốt nhìn gia đình. Gia đình mỉm cười với cô rô-bốt. “Ông muốn tôi làm gì?” Roz hỏi.
Bằng một giọng hết sức trang trọng, Jad nói: “Cháu sẽ vô cùng hân hạnh nếu được cô chung vui trong bữa tối nay.”
Bằng một giọng không trang trọng chút nào, Jaya nói: “Cháu ra lệnh cho cô ở lại ăn tối!”
Lũ trẻ không chờ đợi câu trả lời. Chúng giật lấy túi đồ ăn từ tay Roz và tót đi. Oscar chạy theo sau chúng, sủa vang: “Đó là thức ăn phải không? Mùi giống thức ăn quá! Tao muốn ăn thức ăn!”
Sàn gỗ kêu cót két khi Roz đi theo ông Shareef qua phòng khách. Một chiếc ghế bành êm ái và một chiếc sô pha hướng về phía màn hình điện tử đang tắt. Phía trên lò sưởi treo bức tranh về một nhà kho cũ quen thuộc. Những lối đi dẫn đến các phòng khác. Roz liếc nhìn vào văn phòng ông Shareef và thấy một bức chân dung gia đình ông, bao gồm cả người vợ. Bà Shareef rất xinh đẹp, với mái tóc xoăn sẫm màu và một nụ cười rạng rỡ. Đó cũng chính là nụ cười mà Roz nhìn thấy ở lũ trẻ.
“Nhìn kìa, Jaya đang khóc như một đứa trẻ con!” Giọng cười khúc khích của Jad vang lên từ phòng bếp. Khi Roz bước vào, cô bé đang thái một củ hành với những giọt nước mắt chảy dài trên má.
“Roz, cháu ra lệnh cho cô thái củ hành này cho cháu,” Jaya nói, vừa lau mắt.
Cô rô-bốt cầm lấy con dao và trong nháy mắt, củ hành đã được thái hoàn hảo và đổ vào một chiếc bát. Rõ ràng, Roz được thiết kế để thái hành.
“Roz, tôi ra lệnh cho cô nghỉ ngơi tối nay!” ông Shareef cười lớn. “Bọn trẻ và tôi muốn nấu ăn. Chúng tôi tận hưởng việc đó!”
Nhiều loại rau củ khác được thái ra, những chiếc chảo bắt đầu xèo xèo, hương thơm ngào ngạt hòa quyện vào nhau, và chẳng mấy chốc một bữa ăn lộng lẫy đã được dọn ra trên bàn ăn. Oscar tự chọn cho mình một vị trí bên dưới để hứng những mẩu thức ăn thừa, và mọi người khác đều ngồi vào chỗ.
Ông Shareef quay sang con gái mình. “Con có muốn cầu nguyện trước bữa ăn không?”
Cô bé cúi đầu. “Cảm ơn Chúa vì món ăn ngon lành mà chúng con sắp sửa ngấu nghiến này, amen.”
“Cảm ơn con, Jaya,” ông Shareef nói với một cái nháy mắt. “Và cảm ơn cô, Roz, vì tất cả những gì cô đã làm trong suốt một năm qua. Tôi đã từng có những nghi ngờ, nhưng giờ đây tôi không thể tưởng tượng nổi chúng tôi sẽ làm gì nếu thiếu cô.”
Lũ trẻ nhìn nhau.
Sau đó, gia đình cầm dao nĩa và bắt đầu thưởng thức bữa tối. Một món salad lá xanh đầy màu sắc. Một đĩa măng tây xào. Khoai tây nghiền béo ngậy cùng bánh mì phết bơ và những ly sữa đầy ắp. Bữa ăn thật tuyệt vời. Nhưng khi Roz quét mắt nhìn quanh bàn, đôi mắt cô cứ quay trở lại với con gà quay. Nó có kích thước xấp xỉ Brightbill. Đột nhiên, cô rô-bốt tràn ngập những câu hỏi.
Liệu lũ gà có được sống một cuộc đời hạnh phúc không? Liệu con gà này có biết rằng nó sẽ bị ăn thịt không? Liệu con người có tồi tệ khi ăn thịt động vật không?
Không, Roz nghĩ, con người chỉ đơn giản là đang làm theo bản năng của mình, giống như tất cả các sinh vật, giống như chính bản thân Roz. Ít nhất nhà Shareef đã tôn vinh con vật này bằng cách dâng lời cảm ơn, và bằng cách biến nó thành một bữa ăn đẹp đẽ, đầy dinh dưỡng.
Sau khi ăn xong, ông Shareef bước ra khỏi phòng, và một lát sau ông quay lại với một cây vĩ cầm và một chiếc vĩ. “Khi lớn lên, tôi đã từng mơ ước trở thành một nhạc sĩ,” ông nói, rồi ngồi phịch xuống ghế. Ông lên dây đàn, đặt nó dưới cằm và bắt đầu chơi.
Cây vĩ của ông lướt qua lướt lại, những ngón tay nhảy múa trên các dây đàn, và một khúc dân ca cổ tuyệt đẹp tràn ngập căn phòng. Ông Shareef nhịp chân theo những nốt nhạc vang lên, khi khẽ khàng rồi lại mạnh mẽ, khi chậm rãi rồi lại dồn dập. Bài hát kết thúc bằng một nốt ngân hoa mỹ, và tiếng nhạc dần tan vào im lặng. Sau đó ông đặt cây vĩ cầm lên đầu gối. “Nhạc cụ này đã ở trong gia đình tôi từ rất lâu rồi,” ông nói, “kể từ những ngày Cyrus Shareef lần đầu dựng nên trang trại.”
Cyrus Shareef. Roz biết cái tên đó. Cô mở một cái túi trên đai dụng cụ của mình và lấy ra cuốn sổ tay nhỏ. “Tôi đã khám phá ra thứ này trong nhà kho cũ,” cô nói, vừa trao nó cho ông.
Lũ trẻ vây quanh cha mình khi ông cầm lấy cuốn sổ. Chúng đọc tên của người tổ tiên trên trang bìa. Sau đó, chúng cẩn thận mở nó ra và lật những trang giấy giòn mục. “Bố chưa từng thấy cuốn sổ này trước đây,” ông Shareef nói. “Đó là một phần lịch sử gia đình chúng ta. Các con nhìn này, ngày xưa họ từng vắt sữa bò như thế này…”
Roz để gia đình Shareef lại đó, họ đang nghiên cứu cuốn sổ, tìm hiểu về lịch sử gia đình mình. Nhưng còn tương lai của gia đình họ thì sao? Cuộc sống của họ rất khó khăn. Họ cần sự giúp đỡ. Và Roz thì sắp sửa bỏ chạy mãi mãi. Khi cô bước trở lại nhà kho đêm đó, cô rô-bốt cảm thấy một điều gì đó tựa như lo lắng và bối rối và tội lỗi.
Comments
No comments yet.