CHƯƠNG 18

CÔ RÔ-BỐT GIẢI TRÍ

Lũ trẻ lang thang ra sau các dãy nhà, băng qua khoảng đất trống để đến bên cây sồi già. Chính là cái cây cha chúng từng trèo khi còn nhỏ. Những chữ cái đầu tên ông Shareef được khắc trên vỏ, nằm cuối một danh sách dài những cái tên khác. Qua nhiều thế hệ, nhà Shareef nào cũng khắc tên lên cây, bắt đầu từ những bậc tiền nhân đầu tiên gây dựng trang trại. Một ngày nào đó, lũ trẻ cũng sẽ thêm tên mình vào danh sách ấy.

Dưới tán lá, những quả sồi rơi lác đác. Jad dọn chỗ ngồi xuống, rút máy tính từ túi ra, còn Jaya leo lên cành cao. Hai anh em lười nhác quanh gốc cây cả buổi chiều, cho đến khi cô rô-bốt đi ngang, tay xách hòm dụng cụ nặng nề.

“Cô đang làm gì thế, Roz?” Jad gọi. Cô rô-bốt dừng lại: “Chiếc Drone lại rơi nữa. Tôi đi sửa nó.”

“Cháu có cần giúp không ạ?” “Tôi không cần giúp đỡ.” “Cháu chán quá,” Jaya nói, chân đong đưa trên đầu anh trai. “Cô làm trò gì vui vui đi Roz.”

Cô rô-bốt đặt hòm dụng cụ xuống: “Các cháu muốn tôi làm gì?”

“Cháu cũng không biết,” Jaya suy nghĩ lung lắm. “Cô nhào lộn ngược được không?” “Được, tôi nhào lộn ngược được.” Nụ cười toe ra trên mặt cô bé: “Roz, cháu ra lệnh cho cô nhào lộn ngược!” Lập tức, Roz khuỵu người, bật lên không, lộn ngược một vòng rồi đáp nhẹ xuống bằng hai chân. Cú nhào lộn hoàn hảo. Jad cất máy tính, Jaya nhảy xuống khỏi cành cây. Cả hai đều tròn mắt thán phục.

“Cô còn làm được gì nữa?” Jad hỏi. “Tung hứng được không?” “Được, tôi tung hứng được.” “Cháu ra lệnh cho cô tung hứng, ừm, mấy quả sồi này đi!”

Roz bước tới, nhặt ba quả sồi to dưới đất rồi bắt đầu tung hứng theo nhịp đều tăm tắp. Jaya chăm chú quan sát rồi cũng thử ném quả sồi lên. Quả đầu quá cao, quả sau quá xa, chẳng mấy chốc chúng rơi lộp bộp xuống cỏ.

“Cô biết kể chuyện cười không?” Jad hỏi. “Tại sao con gà lại băng qua đường?” “Thôi bỏ đi.” Jad gãi đầu. “Cô kể chuyện cho bọn cháu nghe được không?”

“Các cháu muốn nghe chuyện gì?” “Chuyện rô-bốt!” Jad nói. “Chuyện động vật!” Jaya nói. “Hay là chuyện vừa có rô-bốt vừa có động vật nhé?” Roz đề nghị.

Lũ trẻ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tựa lưng vào gốc cây, ngước nhìn người kể chuyện rô-bốt.

“Ngày xửa ngày xưa, có một cô rô-bốt sống một mình trên hòn đảo,” Roz bắt đầu. “Cô dành thời gian lang thang qua núi non, rừng rậm và đồng nội. Rồi một tai nạn khủng khiếp xảy ra. Đá lở khiến cô rô-bốt lăn xuống vách núi! Cô sống sót, nhưng đau xót thay, đá đã đè chết hai con ngỗng và làm vỡ bốn quả trứng. Cô rô-bốt đứng đó, sững sờ trước gia đình ngỗng đáng thương, cho đến khi nghe tiếng kêu nhỏ bé gần bên. Cô lần theo tiếng kêu và thấy một quả trứng nguyên vẹn lún trong đất. Cô cẩn thận nhặt lên mang đi. Khi ngỗng con chào đời, điều đầu tiên nó thấy là cô rô-bốt đang nhìn lại. ‘Mẹ! Mẹ!’ nó kêu. Chú ngỗng con tưởng cô là mẹ mình, và từ ngày đó, cô đúng là mẹ của chú. Cô rô-bốt nhận ngỗng con làm con trai, và họ trở thành một gia đình nhỏ kỳ lạ mà hạnh phúc. Hết.”

Lũ trẻ ngồi lặng đi, ngẫm nghĩ về câu chuyện lạ lùng. Rồi chúng ngẩng lên hỏi: “Sau đó chuyện gì xảy ra nữa ạ?”

Comments

No comments yet.