CHƯƠNG 28

CỬA HÀNG

Đó là một thị trấn nông nghiệp nhỏ, yên ắng. Vài chiếc xe tải lướt qua phố, vài người ngồi trước hiên nhà, vài cửa tiệm xếp quanh quảng trường chính. Rambler đỗ trước một tòa nhà trắng toát. Ông Shareef để lũ trẻ lại với Roz rồi tập tễnh bước vào trong.

“Chào mừng ông đến với Cửa hàng TechLab!” một phụ nữ mặc bộ đồ trắng toát lên tiếng. “Tôi là Nadine, tôi có thể giúp gì cho ông?”

Ông Shareef bị xao nhãng bởi những rô-bốt đang trưng bày trong tiệm. Chúng có đủ kiểu dáng, kích cỡ và màu sắc rực rỡ. Đứng yên, mắt sáng rực, chúng bình thản chờ đợi ai đó giao việc. Khi nhìn thấy một đơn vị ROZZUM, ông chợt nhớ lý do mình ở đây.

“Tôi là chủ Trang trại Đỉnh Đồi,” ông nói, “và chúng tôi vừa bị lốc xoáy đánh trúng.”

“Tôi có nghe còi báo động!” Nadine nói. “Mọi người đều ổn chứ?” “Gia đình tôi ổn. Nhưng tôi có một đơn vị ROZZUM ngoài kia đang hỏng nặng.”

Người phụ nữ quay đầu gọi lớn: “Patch! Mang bộ sửa chữa ROZZUM ra đây!”

Một rô-bốt bước vào phòng, tay xách chiếc va-li lớn. Trông nó khá giống rô-bốt ROZZUM nhưng thấp và đậm người hơn. Chữ PATCH được khắc mảnh trên thân nó. Ông Shareef dẫn Nadine và Patch ra xe, nơi lũ trẻ đang trò chuyện với người bạn rô-bốt.

Patch nhanh chóng quét qua thân thể hư hại của Roz rồi báo chi phí sửa chữa. Người đàn ông vuốt cằm, cân nhắc thiệt hơn, cho đến khi lũ trẻ buột miệng: “Cứ sửa cho cô ấy đi ạ!”

Ông Shareef gật đầu, Patch lập tức bắt tay vào việc. Với những động tác mượt mà, chính xác, nó nhẹ nhàng đặt Roz xuống đất. Rồi nó nắm lấy cánh tay và chân bị gãy của cô, vặn mạnh. Phựt một tiếng, mỗi chi bị bung khỏi khớp. Sau đó nó lấy chi mới từ va-li và—phựt—lắp chúng vào vị trí. Chỉ trong vài giây, Roz đã lành lặn và đứng vững trên đôi chân của mình.

“Rô-bốt đúng là luôn khiến tôi kinh ngạc,” ông Shareef nói, ngắm nhìn những chi mới sáng bóng của Roz.

“Những Người Tạo Tác đã làm quá xuất sắc với dòng ROZZUM này,” Nadine nói. “Tuy nhiên, ông đang dùng bản cơ bản nhất. Ông có muốn nâng cấp phần mềm, chỉnh thiết lập hay đánh bóng những vết trầy xước này không?”

“Có tốn thêm tiền không?” Nadine mỉm cười. “E là có đấy ạ.” “Bản cơ bản này là đủ rồi,” ông Shareef nói. “Nhưng tôi cần gọi một đội thợ. Cô có thể cử một đội sang phục hồi trang trại cho tôi không?”

“Không thành vấn đề,” Nadine đáp. “Tôi sẽ cử một đội qua ngay.”

Comments

No comments yet.